MIAMI – theo Tom Sachs tại Hội nghị The New York Times International Luxury (tạm dịch là Hội nghị Thời báo New York Quốc tế về sự xa xỉ) tuần trước, so với giới xa xỉ, với sự phục vụ điển hình trong những buổi lễ của những con người theo chủ nghĩa thiết thực, nghệ thuật được coi là hình thức cao nhất của sự xa xỉ.

Nghệ thuật thường được mọi người tạo ra trong thời gian rảnh rỗi, do vậy nó gần như là một sự giải trí, dẫn đến việc mọi người có thể dành thời gian để khám phá những gì họ muốn nói và chỉ ra sự ấn tượng của họ về một mảng nào đó. Định nghĩa về một món đồ xa xỉ có thể thay đổi dựa trên sự đổi mới về phương pháp sản xuất.

Nghệ sĩ Tom Sachs đã nói: “Hãy thử nhìn vào chiếc iPhone của mình, thứ tiêu tốn 50.000 năm con người mới có thể tạo ra mà đạt đến đỉnh điểm trong sản phẩm này thực chất hoàn toàn là do rô-bốt thực hiện”, “Mặc dù không có bằng chứng về sự hiện diện của con người nhưng cho đến bây giờ, đó vẫn là điều hữu ích nhất mà chúng ta đã đi qua”.

Ông nói “Tôi nghĩ nó đặt ra câu hỏi rằng sự xa xỉ thực chất là gì. Đối với tôi, sự xa xỉ lớn nhất là nghệ thuật bởi nó ở phía trên và vượt xa ngoài moi sự kìm hãm. Nghệ thật quý giá nhất bởi điều đó.”

“Bạn nhìn vào một chiếc túi hiệu Kelly, một món đồ được làm thủ công đến mức đáng kinh ngạc, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy một vết bẩn hay một lỗi nào. Những chiếc túi có dấu vết như vậy sẽ bị loại bỏ bởi đây là những món đồ cao cấp. Bởi vậy trong thế giới của những món đồ xa xỉ có một sợi dây gắn kết chặt chẽ giữa sự tin tưởng và hiệu năng.”

Nghệ thuật nhân bản

Sự khởi đầu của Sachs trong lĩnh vực nghệ thuật là tạo ra mô hình những thứ mà ông muốn có nhưng không thể mua được. Ví dụ, ông đã tạo ra một bản sao của máy ảnh Nikon, như thể đó là một cách để sở hữu nó.

Khi Sachs tốt nghiệp, người nghệ sĩ này muốn có một bức tranh từ Mondrian, nhưng phải thừa nhận rằng ông không sẵn sàng chấp nhận một công việc trên phố Wall để chi trả cho những khát vọng nghệ thuật của mình. Ông đã tạo ra một phiên bản riêng bằng dây và gỗ dán thay vì sơn.

Lấy nguồn cảm hứng từ những thương hiệu xa xỉ, ông Sachs đã tạo ra một ngóc ngách cắt đồ ăn sáng Chanel để khám phá mặt tối của người tiêu dùng và một khẩu súng lục Glock Tifany được sơn chữ ký màu xanh của thương hiệu trang sức rồi đóng gói trong hộp Tiffany chắc chắn. Một bữa ăn Hermès tổng hợp sẽ cần những chiếc hộp màu cam hình ngôi nhà và định hình chúng trong một cái khay với một combo thức ăn nhanh bên trên. (đoạn này em dịch không chắc lắm)
Taking inspiration from luxury brands, Mr. Sachs has created a Chanel guillotine breakfast nook, to explore the darker side of consumerism and a Tiffany Glock handgun painted in the jewelry brand’s signature blue color, packaged in authentic Tiffany boxes. An Hermès value meal takes the house’s orange boxes and reconfigures them into a tray with a fast food combo perched atop.

Thay vì tuyên truyền, ông Sachs nhìn nhận công việc của mình như thể một sự kết hợp giữa hai thứ không liên quan đến nhau để tạo ra nguồn cảm hứng.

Trước Cách mạng Pháp, các thành viên của triều đình thường bị đánh giá bởi số lượng đồ sứ Sevre mà họ sở hữu, việc này được phổ cập bởi vị Hoàng hậu Marie Antoinette. Vì lí do cần một khoảng thời gian dài để tạo ra một phần của những bộ đồ trà, chúng cần được chi trả như một nông trường (they cost as much as a farm?).

Thay vì ngừng chống lại áp lực về tài chính, mọi người sẽ mua mô hình đồ sứ bằng giấy để đạt tính thẩm mỹ.

Ông Sachs phản biện rằng các mặt hàng nhái không phải hàng giả, nhưng là trái phép. Ông nói thêm rằng trong khi một cặp kính râm có giá 600 đô cần được được chăm chút cẩn thận, thì cặp kính có giá 5 đô sẽ không còn là chủ của con người nữa mà là con người sở hữu chúng.

Một trong những khác biệt giữa sự xa xỉ và nghệ thuật là chủ nghĩa cầu toàn. Trong khi một chiếc túi xách da xuất xứ từ một thương hiệu cao cấp không được phép có bất kỳ một vết bẩn không phù hợp hoặc một sai sót nào, thì ông Sachs thích để lại những vết tích về công việc của mình, có thể là chút sơn nhỏ giọt hoặc làm những đồ sứ cho phép dấu vân tay có thể để lại những vết hằn cố định.

Thời trang so với chức năng

Theo ý kiến của ông Sachs, Subaru là chiếc xe sang trọng tối thượng vì nó có thể ngừng sử dụng trong 20 năm và không cần thay dầu vẫn có thể hoạt động.

Trong nhiều mặt, ông tin rằng chúng ta đã đánh đổi chất lượng để có thể dẽ dàng tiếp cận hơn, ví dụ như chọn điện thoại di động nhiều hơn điện thoại cố định.

Nghệ thuật và sự xa xỉ có một mối quan hệ hiện hữu, mà thường tập trung vào việc truyền thông thương mại cho các thương hiệu thời trang.

Theo một cuộc tranh luận tại Hội thảo FT Business of Luxury (tạm dịch là Thời báo Kinh tế về sự xa xỉ) ở Mỹ, thời trang và nghệ thuật có thể hưởng lợi qua lại lẫn nhau từ sự hội tụ ngày càng gia tăng giữa hai lĩnh vực.

Thời trang sử dụng nghệ thuật như một cách để nâng cao giá trị sản phẩm, trong khi các nghệ sĩ sử dụng sự hợp tác như một phương pháp tiếp thị để nâng cao nhận thức cho công việc của họ. Tuy nhiên, các nhãn hiệu thời trang nên nghĩ xa hơn khỏi sự giới hạn của tên tuổi, bởi vì quá trình sáng tạo cũng có thể được tán dương (xem them tại http://www.luxurydaily.com/fashion-uses-art-to-boost-margins-elevate-merchandise/)

Sự xa xỉ không còn khó nắm bắt nữa, như trường hợp với ví dụ về đồ sứ Sevres, kể từ lúc đó nhiều thương hiệu đã mở rộng hơn.

\”Bạn không tạo ra sự khác biệt,\” ông Sachs nói. “You’ve got things like masstige, you’ve got things like T magazine”, tạm dịch là \”Khi bạn có những thứ như masstige (kiểu kinh doanh ăn theo các thương hiệu nổi tiếng), bạn sẽ có những thứ như tạp chí T (Tạp chí The New York Style)”

Ông từng nói \”Đồ xa xỉ có thể nắm bắt một thị trường rất lớn. Bạn có thể mua một bộ bài từ một thương hiệu cao cấp\”.
Vân Hương.