Không thể chịu đựng nổi cái mùi Burberry Brit. Rửa sạch cả hai cổ tay rồi, lấy khăn mặt lau kĩ càng cả hai bên tai rồi, chỉ phun vào đúng có 4 điểm đó thôi mà, lại còn tránh xa lắc cho khỏi nồng nữa, thế mà lau thế nào cũng vẫn không hết. Cái mùi kinh khủng ấy cứ ong ong, dai dẳng, bám sát từng thớ thịt và da, quanh quẩn che khuất tầm nhìn, ko thể chịu nổi, ko thể suy nghĩ, ko thể sáng sủa hay cảm thấy vui vẻ gì được với cái mùi đấy. Thế là lại phải lôi lọ Kenzo ra xịt, xịt cho đẫm. Này là hai tay, này là cổ áo, này là tai và các ngón tay, rồi cả khe ngực nữa, thơm cái mùi ngan ngát ngai ngái ấy. Từ khi nào bị nghiện cái mùi hương thoang thoảng này? xịt bao nhiêu cũng không thấy đủ. Này thêm chút vào áo, vào lưng,..tóc có cần không nhỉ?
L\’eau Par Kenzo – Bắt đầu từ cái ngày đầu tiên được người ta đem nó đến với một ánh mắt thiết tha, đã không thể dứt ra khỏi cái vấn vương của hương hoa trong như nước. Xíu xiu bạc hà, với hương hoa súng, tuyết tùng xanh, 1 chút hạt hoa thiên đường (..là loại hoa j ấy nhỉ?).. Cái cảm giác mát mẻ, nhẹ nhàng, vấn vương trong trẻo như tìm được suối nước của Tiểu Long Nữ. Ấy thế mà cái thứ mùi nhẹ nhàng tinh tế ấy lại đánh bại tất cả lũ nước hoa đang xếp dài ngoằng chờ sẵn, trong tủ, dưới bàn, cả những lọ mẹ giấu biến để khỏi tiện tay đem tặng nữa. Ah, có lọ Montblanc là ngoại lệ duy nhất. Tuy nhiên có 1 ngoại lệ chỉ để chứng tỏ cả hai đều quá đặc biệt và ko thể phủ nhận sự tồn tại của 1 trong 2.
Nếu như cái mùi hương Montblanc Individuelle nồng nàn, cao ngạo một cách hơi hơi quý phái, và độc lập; ám ảnh người ta trong cả những cơn mơ, là cái sự day dứt đến mức khó tin của 1 mùi hương; Thì cái mùi Kenzo nhẹ nhàng kín đáo quá ư là thích hợp cho một con người khác của mình. Nó cứ quanh quẩn, quanh quẩn, là một nỗi nhớ ko thể gọi tên. Nó làm người ta cứ muốn hít, hít mãi ko thôi; muốn nhiều thêm nhiều thêm nữa, nhưng đến khi chạm đến gần lại thấy nó tan loãng ra như chưa từng tồn tại. Là một mùi hương khiến mình tự kỉ. Giữa không gian, giữa đường phố, giữa chen chúc nó là một mùi hương; nhưng trong một gian phòng chỉ có ta với ta, nó là cả một cánh đồng ngát hương, là cả một thế giới màu sắc lung linh, là ngọt ngào và cũng là chơi vơi chống chếnh vì không tài nào chạm nổi. Hai bên tai nghe như có tiếng nước khẽ khua nhẹ nhẹ đâu đây, có lẽ là sương từ những cánh hoa tinh lọc buổi sáng sớm mới chạm khẽ xuống không gian yên ả..
Ai đó sẽ nói mùi hương này ngọt nhẹ, ai đó sẽ nói mùi hương này \”chưa có nhiều kỉ niệm\”, nhưng với tôi nó day dứt chẳng kém cái mùi Montblanc kiểu cách, dù nỗi nhớ ấy đến theo một cách thật nhẹ nhàng…á